Hẹn một mai...
Cuộc đời là một bài toán khó lí giải. Có những duyên tiền định giữa người với người thật mơ hồ, mong manh nhưng đôi khi lại dễ dàng nắm bắt như sợi chỉ nhỏ. Và em thấy được hình ảnh chúng ta trong đó, ngộ quá anh nhỉ? Em nghĩ chúng thật đơn giản như nhà thơ Xuân Diệu đã nói:
" Làm sao cắt nghĩa được tình yêu.
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu"
Thế mới thấy việc anh xuất hiện trong đời em hay em xuất hiện trong đời anh đều có ý nghĩa như nhau cả. Vì trong một giai đoạn nào đó hay trên sợi dây số mệnh của người định đoạt thì đó hẳn là thời điểm để hai con người, hai trái tim gặp gỡ và gần gũi. Nhưng anh biết không, em thầm cảm ơn vì điều đấy. Em không biết cuộc sồng sau này sẽ ra sao, có vận hành theo hướng mà em mong muốn và theo đuổi không nhưng với em một người bạn "tâm đầu ý hợp" để kề cạnh, sát bên là ước nguyện thầm kín. Và anh dần để lại bước chân rõ rệt hơn trong cuộc đời em.
Thật tình thì em không hề mong chúng ta cùng chung hết thảy mọi suy nghĩ vì em cần một người hiểu em hơn là một phiên bản khác của chính mình. Có thể cãi nhau, có thể bất đồng quan điểm nhưng quan trọng là sau tất cả hai ta lại hòa thuận và thấu hiểu nhau hơn trước. Kì diệu thay, phải chăng ông trời đã nghe được nỗi lòng ấy của em?
Lần đầu tiên anh và em cãi nhau, em thực sự rất ngỡ ngàng. Vì anh tâm sự hết những suy nghĩ mà anh cất giữ bấy lâu cứ như thể sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa vậy. Anh chẳng dối lòng. anh không hề che đậy thực tại khó khăn mà anh đang gặp phải. Anh nói rất nhiều và còn nhiều hơn thế nữa những suy tư, những trăn trở của một chàng trai chỉ vừa mới chập chững bước vào đời. Nhưng anh lại xin lỗi và bảo rằng "Anh sợ em buồn nhưng vì anh muốn em hiểu anh hơn". Nói thế nào nhỉ, em trách anh những ngày tháng trò chuyện với em vui vẻ mọi sự trên đời mà đành đoạn giấu kín khoảng lặng trong tim để rồi lúc anh mệt mỏi, rã rời nhất thì em lại chẳng hề hay biết. Anh thật tàn nhẫn đó, anh có biết không?
Em là một cô gái lém lỉnh nhưng sâu sắc theo lời nhận xét của bạn bè nhưng mọi lời nhận xét sẽ trở nên vô nghĩa với anh - người con trai trưởng thành, thực tế. Dù sau này mối quan hệ của chúng ta có tiến triển tốt đẹp hay trở nên xấu đi vì người, vì thời gian thấm thoắt thoi đưa thì em vẫn lưu giữ hình ảnh anh trong tim là một chàng trai ấm áp, luôn hiện thực hóa ước vọng và đam mê của mình dẫu chân trời có bất tận, vô cùng đến nhường nào. Liệu ngày đó sẽ đến chứ, ngày mà chúng mình nắm tay nhau thật chặt đi hết chặng đường dài đầy gió bão mà không bao giờ để mất nhau?
" Làm sao cắt nghĩa được tình yêu.
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu"
Thế mới thấy việc anh xuất hiện trong đời em hay em xuất hiện trong đời anh đều có ý nghĩa như nhau cả. Vì trong một giai đoạn nào đó hay trên sợi dây số mệnh của người định đoạt thì đó hẳn là thời điểm để hai con người, hai trái tim gặp gỡ và gần gũi. Nhưng anh biết không, em thầm cảm ơn vì điều đấy. Em không biết cuộc sồng sau này sẽ ra sao, có vận hành theo hướng mà em mong muốn và theo đuổi không nhưng với em một người bạn "tâm đầu ý hợp" để kề cạnh, sát bên là ước nguyện thầm kín. Và anh dần để lại bước chân rõ rệt hơn trong cuộc đời em.
Thật tình thì em không hề mong chúng ta cùng chung hết thảy mọi suy nghĩ vì em cần một người hiểu em hơn là một phiên bản khác của chính mình. Có thể cãi nhau, có thể bất đồng quan điểm nhưng quan trọng là sau tất cả hai ta lại hòa thuận và thấu hiểu nhau hơn trước. Kì diệu thay, phải chăng ông trời đã nghe được nỗi lòng ấy của em?
Lần đầu tiên anh và em cãi nhau, em thực sự rất ngỡ ngàng. Vì anh tâm sự hết những suy nghĩ mà anh cất giữ bấy lâu cứ như thể sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa vậy. Anh chẳng dối lòng. anh không hề che đậy thực tại khó khăn mà anh đang gặp phải. Anh nói rất nhiều và còn nhiều hơn thế nữa những suy tư, những trăn trở của một chàng trai chỉ vừa mới chập chững bước vào đời. Nhưng anh lại xin lỗi và bảo rằng "Anh sợ em buồn nhưng vì anh muốn em hiểu anh hơn". Nói thế nào nhỉ, em trách anh những ngày tháng trò chuyện với em vui vẻ mọi sự trên đời mà đành đoạn giấu kín khoảng lặng trong tim để rồi lúc anh mệt mỏi, rã rời nhất thì em lại chẳng hề hay biết. Anh thật tàn nhẫn đó, anh có biết không?
Em là một cô gái lém lỉnh nhưng sâu sắc theo lời nhận xét của bạn bè nhưng mọi lời nhận xét sẽ trở nên vô nghĩa với anh - người con trai trưởng thành, thực tế. Dù sau này mối quan hệ của chúng ta có tiến triển tốt đẹp hay trở nên xấu đi vì người, vì thời gian thấm thoắt thoi đưa thì em vẫn lưu giữ hình ảnh anh trong tim là một chàng trai ấm áp, luôn hiện thực hóa ước vọng và đam mê của mình dẫu chân trời có bất tận, vô cùng đến nhường nào. Liệu ngày đó sẽ đến chứ, ngày mà chúng mình nắm tay nhau thật chặt đi hết chặng đường dài đầy gió bão mà không bao giờ để mất nhau?
Thiên Yết
Ảnh: internet
Comments